Nhổ neo

0
21

Tôi đang vội lắm, nên chỉ trình bày thật vắn tắt. Tôi vẫn không phải là người hay nói dài dòng. Tôi là ai? Là Số Không, còn mẹ tôi là Số Tám (mẹ tôi rất yêu tôi, và tôi cũng rất yêu mẹ). Chúng tôi sống ở A-ra-ben-la, thủ đô nước Số Học Tí Hon. Hẳn các bạn muốn biết ai là người đã giúp tôi xin được đi trên con thuyền của thuyền trưởng Đơn Vị? Không ai cả!

Chỉ có sự dũng cảm. Tôi rất dũng cảm. Đã sáu lần tôi nhấc ống điện thoại lên, nhưng vẫn không dám quay số điện thoại của ông thuyền trưởng. Mãi đến lần thứ bảy, tôi mới quả quyết quay số và nói qua ống điện thoại:

  • Bác thuyền trưởng Đơn Vị, xin chào bác. Cháu nghe nói, ngày mai mồng một tháng Số Không, thuyền bác sẽ nhổ neo. Cháu muốn xin bác cho cháu đi theo. Cháu chưa bao giờ được đi biển, đi biển chắc thú vị lắm đấy!

Qua ống điện thoại có tiếng trả lời:

  1. Một là sao đang nửa đêm lại đánh thức bác thế? Đêm bác phải ngủ đã chứ.
  2. Hai là, đúng đấy, ngày mai mồng một tháng Số Không, bác sẽ cho thuyền nhổ neo.
  3. Ba là, đi biển thú vị lắm, nhưng cũng nhiều gian nan.
  4. Bốn là, mẹ cháu chẳng bao giờ dám để cháu xông pha những chốn hiểm nghèo, những nơi mũi tên hòn đạn đâu!
  • Dĩ nhiên, ngoài những nguy hiểm, ngặt nghèo, những cuộc binh đao, chúng ta cũng sẽ có dịp gặp những phát minh kỳ diệu. Nhưng nếu mẹ cháu không đồng ý thì bác chẳng dám cho cháu đi theo đâu.

May thay, tôi vừa gan dạ lại vừa nhanh trí nữa. Vì vậy đã trả lời là:

  • Thưa bác, bác là một trong những thuyền trưởng vĩ đại nhất, chính mẹ Số Tám của cháu cũng rất mong bác cho cháu đi theo. Mẹ cháu bảo: một vị thuyền trưởng trứ đanh, giàu kinh nghiệm và quả cảm như bác thì mẹ cháu có thể tin cậy để gửi gắm cháu. Mẹ cháu đề nghị bác…
  • À, nếu mà chính mẹ cháu đề nghị… thì lại là chuyện khác! Bác rất hân hạnh được giúp mẹ cháu việc ấy. Thôi được, bác chỉ định cháu là thủy thủ thiếu niên nhé. Nhưng cháu phải làm việc chăm chỉ đấy. Thuyền của bác không có những kẻ chây lười đâu. Thôi nhé, chúc cháu ngủ ngon!
  • Khoan đã, bác! – tôi hét trong ống điện thoại. – Bác chưa cho cháu biết vấn đề chính, là bác định đưa thuyền đi những đâu?
  • Bí mật đấy! Nhưng thôi, bây giờ cháu đã là thủy thủ của bác rồi thì bác cũng chẳng giấu làm gì. Thuyền của chúng ta sẽ vượt qua những biển và đại dương Số Học, Đại Số Học và Hình Học. Chúng ta sẽ lênh đênh trên các vũng tàu, sẽ vượt qua những vịnh và eo biển trong những buổi triều dâng hay triều xuống, chúng ta sẽ được thấy những bến cảng, những vịnh nhỏ…

Tôi hỏi hiện giờ thuyền ở đâu.

Thuyền trưởng đáp:

  • Ở Vịnh T. Đ.. Những thôi, cháu phải cho bác chợp mắt một lát chứ. Gửi lời chào mẹ cháu.

Thế là ổn được một việc: ông thuyền trưởng đã nhận lời. Chỉ còn chuyện vặt, không đáng ngại lắm, là thuyết phục mẹ tôi. Tôi liền đánh thức mẹ tôi dậy. Mẹ tôi hoảng quá, tưởng là tôi ốm. Nhưng tôi liến thoắng một mạch rằng tôi chẳng ốm đau gì hết, rằng ông thuyền trưởng Đơn Vị vừa gọi điện, vì ông ta không muốn đánh thức mẹ tôi dậy và báo có một thủy thủ thiếu niên của ông chẳng may bị ốm và ông khẩn khoản đề nghị mẹ tôi cho tôi theo ông đi chuyến này, và tôi đã nói với ông rằng việc đó có gì mà mẹ không đồng ý… Ôi dào!

  • Con nói sao? – mẹ tôi khoát tay. – ông thuyền trưởng đã thiết tha đề nghị lẽ nào mẹ lại cấm không cho con đi? Ừ, nhưng để con đi một mình trong một chuyến đi biển nguy hiểm như vậy, mẹ không thể yên tâm được.

Biết làm thế nào?

Nói rồi, mẹ tôi lập tức gọi điện cho ông thuyền trưởng, lại một lần nữa đánh thức ông ta dậy. Mẹ tôi cảm ơn đi cảm ơn lại ông đã quan tâm đến tôi, và ông thuyền trưởng cũng cảm ơn đi cảm ơn lại mẹ tôi đã tin cậy giao phó tôi cho ông. Thế là tôi được lên làm việc trên thuyền. Chắc các bạn sẽ bảo tôi chơi như thế là xấu, và sẽ bị trừng phạt. Nhưng biết làm thế nào, phải hi sinh vì khoa học chứ!

Chỉ còn mấy phút nữa thì thuyền nhổ neo. Mẹ tôi đứng trên bờ rút khăn tay ra vẫy tôi và lau nước mắt. Mẹ ơi mẹ đang khóc! Tạm biệt mẹ nhé!
Bỗng thuyền trưởng Đơn Vị hạ lệnh: “nhổ treo!” Mọi người đồng thanh hát bài ca lên đường:

Thuyền sắp vượt phong ba,

Thuyền trưởng sẽ đưa ta

Tới những điều mới lạ

Giữa biển cả bao la!

Mạnh chèo, vững lái

Dù sóng nước yên bình Hay dông tố hoành hành,

Thuyền vẫn băng băng tới.

Ngàn hải lý vượt nhanh.

Hành trình ta đi qua

Liên tiếp khắp gần xa

Thuyền của ta xuất phát

Ngay từ vịnh T. Đ.

Vì sao vịnh biển này lại có tên như vậy thì tôi chưa rõ. Để khi nào biết được chuyện đó, tôi sẽ ghi vào nhật ký hàng hải vậy. Chẳng là tôi định từ nay sẽ viết nhật ký mà. Các bạn sẽ đọc cuốn nhật ký đó ít một, ít một, mỗi ngày một đoạn, giống như tôi viết vậy. Mong các bạn thể tất cho nhé! Vả lại vội vàng hấp tấp chỉ tổ người ta cười cho!

Mồng một tháng Số Không – Vịnh T.Đ. HẢI VƯƠNG NỔI GIẬN