A ra ben la

0
19

Chúng tôi vào tới thành phố lúc nào không biết.

Đó là một thành phố đẹp lạ thường. Trung tâm thành phố là một quảng trường lớn hình tròn, từ quảng trường này xòe ra chín phố. Tên phố được đặt là “Phố 1”, “Phố 2”, và cứ thế cho đến “Phố 9”, còn chính quảng trường thì tên là “Quảng trường Số”.

Các đường phố có vô số đường ngõ cắt ngang, khiến ta có thể đi tắt từ phố này sang phố kia mà không cần phải vòng qua Quảng trường Số. Các ngõ cũng có tên riêng: “Ngõ phân số”, “Ngõ số thập phân”, “Ngõ phân số thường”… Lại còn có cả những “Ngõ phân số thập phân tuần hoàn” dài tít mù tắp, chạy ra khỏi thành phố. Một số đường đi vào ngõ cụt, cạnh đó lại có những đại lộ rộng thênh thang.

Ở chính giữa Quảng trường Số đứng sừng sững một tòa nhà kính nguy nga, trên đỉnh tháp cao lấp lánh một dòng chữ rực rỡ như ánh sáng cầu vồng:

THỦ ĐÔ NƯỚC TÍ HON: A-RA-BEN-LA

Chúng tôi lặng lẽ bước vào Phố 8, ở đây san sát một kiểu nhà tám tầng giống hệt nhau. Nhà nào cũng có tám cửa ra vào, mỗi tầng có tám cửa sổ. Và bạn hãy thử tưởng tượng xem, tất cả các nhà trong phố này đều đồng loạt mang số 8 cả mới kỳ chứ!

Ta-nhi-a là người đầu tiên phá tan sự yên lặng:

– Nhà nào cũng tuyền một số thì người đưa thư xoay xở ra sao nhỉ?

Được dịp mở miệng, Xê-va khoái quá toan phát biểu thì bỗng có tiếng hát vọng ra từ khung cửa một căn nhà nào đó. Có lẽ đó là tiếng hát ru con của một bà mẹ:

Ngủ đi con, ngủ đi con

Bé Số Không của mẹ

Sắp sang một ngày mới rồi

Bảy giờ bảy phút

Có là bao

Mười bốn chú mèo con đang ngủ

Bốn chục gã chuột nhắt cũng đang ngủ

Ngay cả bác voi nặng trăm yến

Cũng đang ngủ giấc nồng thứ một trăm linh chín. Ngủ đi con, ngủ đi con

Bé Số Không của mẹ

Sắp sang một ngày mới rồi

Bảy giờ sáu phút

Có là bao.

Muốn mỗi năm một khôn lớn

Đừng bao giờ con leo lên phía trước

Cứ khiêm tốn nhũn nhặn Con sẽ lớn gấp mười Ngủ đi con, ngủ đi con Bé Số Không của mẹ

Sắp sang một ngày mới rồi

Bảy giờ năm phút

Có là bao.

Tiếng hát im bặt. Nghe thấy một tiếng vỗ nhẹ, rồi tiếng bà mẹ nói:

– Ngủ đi, hư lắm! Chỉ còn bảy giờ bốn phút rưỡi nữa là sang một ngày mới. Con không ngủ đi thì con sẽ là số không suốt đời đấy.

Chúng tôi rón rén đi tiếp và rẽ vào một ngõ cụt, tận cùng là một cái kho lớn. Xê-va liền đọc ngay tấm biển:

KHO NGƯỜI TÍ HON, HÃY XẾP MỌI THỨ VÀO ĐÂY!

Tuy ở A-ra-ben-la đang là đêm nhưng từ trong kho vẫn vọng ra tiếng ồn ào, rậm rịch. Có tiếng la hét, cãi cọ và tiếng vận chuyển những vật gì cồng kềnh lắm.

Chúng tôi lại gần và lắng tai nghe.

– Sao cháu lại xếp cam vào đây, cô bé kia?! – Một giọng nói ồm ồm tỏ ra bực dọc – Cháu không thấy ở đây xếp bóng điện ư? Bóng điện phải xếp với bóng điện, cam phải xếp với cam chứ. Nếu không cộng lại sẽ được “đầu bóng điện, đuôi cam” à! Cô giáo dạy cháu thế nào? Biết ngay cháu là Số Hai quèn mà! Phải, phải, Số Hai không hơn được! Chưa chừng ngày mai cháu lại xếp nhái với cò cũng nên, và thế là đi đời nhà nhái – cò nó sẽ lẩm hết nhái còn gì!

– Thế tại sao chính bác lại cộng bánh mì với giăm-bông nào? – Một giọng thanh thanh phản đối lại.

– Cháu mới ngốc làm sao chứ! – Giọng ồm ồm tức giận – Bác có cộng hai thứ này đâu. Bác làm món bánh mì kẹp giăm-bông đấy chứ. Đó là chuyện khác! Bánh mì kẹp giăm-bông thì thật là ngon! À, mà cháu lại dám dạy bác hả? Chờ

bao giờ bằng tuổi bác hãy dạy người khác. Còn bác thì tự bác cũng hiểu được phải làm thế nào, phải ăn giăm-bông với cái gì chứ.

– Hì hì hì! – Cô bé cười rộ – Chẳng qua bác là kẻ phàm ăn.

– Còn cháu thì dốt đặc cán mai! – Giọng ồm ồm phẫn nộ – Cút đi, không mai bác mách cô giáo hết mọi chuyện cho mà xem.

Không nán chờ gặp hai người tranh cãi trong kho, chúng tôi rảo cẳng ra khỏi ngõ cụt. Xê-va nói:

– Này, bây giờ có lẽ mình đã hiểu nước Tí Hon là thế nào rồi. Là nước Số

Học đấy!

– Úi chà! Cậu mới chỉ đoán mò thế thôi chứ gì? – Ta-nhi-a nói khích – Hôm qua chính cậu chả cộng quýt với công tắc điện là gì.

Xê-va len lén liếc nhìn tôi nhưng tôi giả tảng như không nghe thấy gì cả. Chúng tôi trở lại Quảng trường Số. Trời đã rạng. Cửa sổ các nhà đã mở dần,

ngoài phố bắt đầu lẻ tẻ có người qua lại.

Một ngày mới bắt đầu ở A-ra-ben-la.

Dân trong thành phố chưa ai nhìn thấy chúng tôi. Chúng tôi nấp trong một khu vườn nhỏ. Và tôi bắt đầu kể cho các bạn đường của tôi nghe về nguồn gốc của quốc gia này.